Tôi từng ngồi trước một chủ quán, hỏi anh ấy một câu rất đơn giản: “Ly bạc xỉu của em, giá vốn thật là bao nhiêu?” Anh im lặng vài giây, rồi nói: “Chắc… tầm hai chục nghìn anh ạ.” Chữ “chắc” đó chính là lý do quán anh bán đông mà cuối tháng vẫn không còn tiền.
Bạn có thấy mình trong đó không? Quán full khách buổi sáng, ly ra liên tục, tay pha mỏi nhừ, mà đến ngày đóng cửa hàng tháng thì tài khoản vẫn trống. Đông không có nghĩa là lời. Rất nhiều quán đông khách nhưng lỗ từng ly — mỗi ly bán ra là một lần âm thầm móc túi chính chủ quán.
Tôi là người định giá bằng con số, không phải bằng cảm giác. Và trong bài này tôi sẽ chỉ bạn đúng cái quy trình tôi dùng: biết giá vốn thật từng ly trước, cộng chi phí ẩn vào, rồi mới ra giá bán và biên lợi nhuận mình muốn. Không đoán. Không “chắc là”.
Vì sao định giá cảm tính là con đường chết chậm
Đa số chủ quán định giá theo kiểu này: nhìn quán bên cạnh bán cà phê sữa 25 nghìn, mình bán 23 nghìn cho rẻ hơn để hút khách. Xong. Đó không phải định giá — đó là đặt cược mù.
Vấn đề là bạn không biết ly cà phê của quán bên cạnh giá vốn bao nhiêu. Có thể họ mua nguyên liệu số lượng lớn, giá đầu vào thấp hơn bạn 30%. Có thể mặt bằng của họ là nhà, không mất tiền thuê. Bạn copy giá bán của người khác nhưng không copy được cấu trúc chi phí của họ. Kết quả: cùng một giá 23 nghìn, họ lời, bạn lỗ.
Cảm tính còn nguy hiểm hơn ở chỗ nó ẩn. Bạn không thấy mình lỗ ngay. Mỗi ly âm một hai nghìn, bạn vẫn thấy tiền vào túi đều đều nên tưởng ổn. Đến khi trả tiền thuê nhà, trả lương nhân viên, bù hao hụt cuối tháng, bạn mới ngã ngửa. Lúc đó vốn đã cạn.
Ở Đức Thảo F&B, năm 2025 chúng tôi làm 9 tỷ doanh thu và giữ được khoảng 1 tỷ lợi nhuận trên gần 6.000 khách. Cái tỷ lệ đó không phải may. Nó đến từ việc mỗi món trên menu tôi đều biết chính xác giá vốn tới từng gram, từng ml, và tôi khóa được con số đó. Bạn không quản được cái mình không đo được.
Bước 1: Tính giá vốn thật của từng ly — tới từng gram
Đây là bước ai cũng bỏ qua và cũng là bước quyết định tất cả. Giá vốn một ly (food cost — chi phí nguyên liệu để làm ra một món) là tổng của mọi thứ đi vào cái ly đó.
Lấy một ly cà phê sữa đá làm ví dụ minh họa cách tính (đây là con số ví dụ, không phải số liệu quán tôi):
| Thành phần | Định lượng | Giá vốn |
|---|---|---|
| Cà phê (bột/hạt) | 18g | 3.500đ |
| Sữa đặc | 30ml | 2.000đ |
| Đường/nước đường | 15ml | 500đ |
| Đá | 1 phần | 500đ |
| Ly, ống hút, nắp | 1 bộ | 2.500đ |
| Tổng giá vốn 1 ly | 9.000đ |
Nhìn bảng trên bạn nhận ra điều gì? Cái ly, ống hút, nắp — thứ chẳng ai nghĩ tới — chiếm gần 30% giá vốn. Nếu bạn chỉ nhẩm “cà phê với sữa chắc tầm 6 nghìn” thì bạn đã bỏ sót một phần ba chi phí ngay ở dòng đầu tiên.
Và đây là chỗ mấu chốt: con số này chỉ đúng khi bạn có định lượng chuẩn. Nếu hôm nay nhân viên múc 18g cà phê, mai bạn tôi ra rót thêm cho “đầy đặn” thành 25g, thì giá vốn của bạn nhảy múa mỗi ngày và bạn không bao giờ khóa được nó. Định lượng chuẩn — mỗi món một công thức cố định, cân đo bằng dụng cụ chứ không bằng mắt — chính là cái neo giữ giá vốn đứng yên để bạn định giá được. Đây cũng là lý do tôi luôn nói với học viên: định lượng không phải để món ngon đều tay, nó còn để bạn không lỗ mà không biết.
Bước 2: Cộng chi phí ẩn — thứ giết quán trong im lặng
Nhiều người tính xong food cost 9.000đ rồi bán 25.000đ, thấy lời 16.000đ một ly, mừng rơn. Sai. 16.000đ đó chưa phải lợi nhuận. Nó mới là lãi gộp — phần còn lại sau khi trừ nguyên liệu, và bạn còn phải nuôi cả cái quán bằng phần đó.
Những chi phí ẩn ăn vào lãi gộp gồm:
- Mặt bằng: tiền thuê chia đều trên số ly bán ra mỗi tháng.
- Lương: lương nhân viên pha chế, phục vụ, cả công của chính bạn (đừng làm không công cho quán của mình).
- Điện, nước, gas, wifi, phần mềm.
- Hao hụt: cà phê rơi vãi, ly làm hỏng đổ đi, nguyên liệu hết hạn, khách trả lại. Cái này ai cũng quên và nó âm thầm nhất.
- Marketing, khấu hao máy móc, chi phí sửa chữa.
Cách đơn giản để không bỏ sót: lấy tổng chi phí cố định một tháng chia cho số ly bạn bán được một tháng, ra “chi phí ẩn trên mỗi ly”. Ví dụ tổng chi phí cố định 30 triệu/tháng, bán 3.000 ly/tháng, thì mỗi ly gánh thêm 10.000đ chi phí ẩn.
Bây giờ ghép lại: ly cà phê sữa của bạn thật ra tốn 9.000đ nguyên liệu + 10.000đ chi phí ẩn = 19.000đ giá thành thật. Bán 25.000đ, lời thật chỉ 6.000đ — không phải 16.000đ như bạn tưởng. Và nếu bạn nghe lời khuyên “bán rẻ cho đông” mà hạ xuống 20.000đ, bạn lời đúng 1.000đ một ly. Bán gãy tay để lời một nghìn. Đó là cái bẫy.
Bước 3: Chốt giá bán từ biên lợi nhuận bạn muốn
Giờ bạn đã có giá thành thật, việc định giá trở nên đơn giản đến bất ngờ — vì bạn định giá xuôi, không định giá ngược.
Công thức tôi dùng: Giá bán = Giá thành thật ÷ (1 − biên lợi nhuận mong muốn).
Với ngành đồ uống, giá vốn nguyên liệu lành mạnh thường nằm quanh 25–35% giá bán (thấp hơn thì lời khỏe, cao hơn thì bạn phải xem lại). Nếu muốn biên lợi nhuận ròng 25% sau khi trừ hết, và giá thành thật là 19.000đ, thì giá bán tối thiểu ≈ 19.000 ÷ 0,75 ≈ 25.300đ. Bạn làm tròn lên 26.000đ hoặc 28.000đ cho đẹp và cho có đệm.
Thấy khác gì với cách cũ không? Cách cũ bạn nhìn quán bên rồi chọn 23.000đ trong vô thức. Cách này bạn ra 26.000đ có căn cứ, và bạn biết chính xác mình lời bao nhiêu ở mỗi ly. Nếu thị trường không chịu 26.000đ, bạn có hai lựa chọn tỉnh táo: hạ giá vốn (mua nguyên liệu tốt hơn, đàm phán nhà cung cấp) hoặc bỏ món đó — chứ không phải cắn răng bán lỗ để giữ khách.
Nút thắt tôi vẫn đang gỡ
Tôi phải thành thật với bạn: chuyện khóa giá vốn từng ly nghe thì gọn, làm được ổn định thì cực. Bản thân tôi cũng mất nhiều năm mới đưa được nó thành hệ thống. Tôi đang từng bước sản phẩm-hóa việc này — đóng gói thành công thức chuẩn và quy trình để chủ quán tự chạy mà không cần tôi ngồi cầm tay từng người. Nói thật, chính tôi vẫn còn đứng lớp trực tiếp nhiều hơn mong muốn, và đó là nút thắt tôi đang gỡ mỗi ngày. Tôi không bán cho bạn một phép màu — tôi bán một cách làm có kỷ luật.
Cái gốc của định giá không nằm ở máy tính. Nó nằm ở chỗ bạn chịu định lượng chuẩn từng món, chịu ghi lại từng chi phí ẩn, và chịu nhìn thẳng vào con số dù nó xấu. Định lượng chuẩn khóa giá vốn, dữ liệu bán hàng cho bạn biết món nào lời món nào lỗ — đây cũng là lúc một hệ CRM (hệ quản trị quan hệ khách hàng) và định lượng chuẩn trong khâu nguyên liệu bắt tay nhau. Tôi có viết riêng về chuyện định lượng chuẩn và bảy dòng nguyên liệu định kỳ ở bài anh em — bạn nên đọc nối để thấy bức tranh liền mạch.
Bạn vừa đọc xong ba bước. Giờ về mở menu quán mình ra, chọn đúng một món bán chạy nhất, và tính giá vốn thật của nó theo bảng ở trên. Tôi cá là con số sẽ làm bạn giật mình.
Câu hỏi thường gặp
Giá vốn nguyên liệu nên chiếm bao nhiêu phần trăm giá bán?
Với đồ uống, food cost lành mạnh thường quanh 25–35% giá bán. Dưới ngưỡng đó bạn lời tốt; trên 35% thì cần xem lại định lượng hoặc giá nhập.
Bán rẻ để đông khách có phải chiến lược sai?
Không sai nếu bạn đã tính và vẫn còn lời sau mọi chi phí ẩn. Sai khi bạn hạ giá theo cảm tính mà chưa biết giá thành thật — lúc đó đông càng nhiều, lỗ càng sâu.
Tại sao phải định lượng chuẩn mới định giá được?
Vì giá vốn chỉ cố định khi định lượng cố định. Mỗi ngày pha một kiểu thì giá vốn nhảy múa, bạn không bao giờ chốt được giá đúng và không biết mình lời hay lỗ.
Chi phí ẩn nào hay bị bỏ sót nhất?
Hao hụt (nguyên liệu hỏng, ly đổ, hết hạn) và công của chính chủ quán. Hai khoản này vô hình nên hay bị quên, nhưng cộng lại chúng ăn mòn lợi nhuận đáng kể.
Định giá đúng là bước đầu để cái quán nuôi bạn, chứ không phải bạn nuôi cái quán. Nếu bài này giúp bạn nhìn ra một con số bạn đang bỏ sót, thì tôi đã làm được việc của mình.
— Bùi Văn Đức
