Có một buổi tối tôi ngồi vẽ ra giấy tất cả những người đang “tranh phần ăn” với mình. Tôi không vẽ để xem ai mạnh hơn ai. Tôi vẽ để xem mỗi người trong số họ đang BỎ NGỎ chỗ nào.
Bạn biết cảm giác đứng giữa một cái chợ đông không? Hàng nào cũng có người bán, ô nào cũng chật. Người mới vào thường nghĩ: “Mình phải bán rẻ hơn, giỏi hơn, đẹp hơn họ.” Tôi từng nghĩ y như vậy — và tôi thấy nó mệt. Vì khi bạn cố giỏi hơn người ta ở đúng cái việc người ta đã làm cả chục năm, bạn đang đánh trên sân của họ, bằng luật của họ.
Nên tôi đổi câu hỏi. Thay vì “Làm sao mình hơn họ?”, tôi hỏi: “Họ đang không làm gì?” Và chính khoảng trống giữa những thứ không ai làm — đó là cái tôi đi tìm. Bài này tôi kể bạn nghe cách tôi soi ba nhóm đối thủ để lòi ra một khoảng trống vàng mà tôi đứng vào, một mình.
Tôi là người đứng vào chỗ trống, không phải người chen vào chỗ chật
Để tôi nói thẳng cái nguyên tắc trước, rồi mới đến câu chuyện.
Chọn thị trường ngách không phải là chọn một miếng nhỏ trong cái bánh to để gặm. Nó là tìm một miếng mà chưa ai cắt. Khác nhau lắm. Miếng nhỏ trong bánh to thì vẫn có người tranh — chỉ là tranh trên quy mô nhỏ hơn. Còn miếng chưa ai cắt thì bạn là người đầu tiên ngồi vào bàn.
Hồi tôi xây Đức Thảo F&B, tôi không cố trở thành trung tâm dạy pha chế giỏi nhất. Tôi không cố thành nhà cung cấp nguyên liệu rẻ nhất. Tôi cũng không cố thành công ty công nghệ phục vụ tập đoàn lớn. Nếu tôi chọn một trong ba việc đó, tôi đã phải đấu với những người đi trước tôi mười năm.
Tôi chọn một vị trí khác hẳn: đứng ở chỗ ba nhóm kia đều bỏ trống. Năm 2025, mảng F&B của tôi chạm mốc khoảng 9 tỷ doanh thu, gần 1 tỷ lợi nhuận, phục vụ tầm 6.000 khách. Tôi tin con số đó không đến từ việc tôi giỏi hơn ai một việc — nó đến từ việc tôi đứng đúng chỗ chưa ai đứng.
Vậy ba nhóm đó là ai, và họ bỏ trống cái gì? Tôi vẽ cho bạn xem.
Soi nhóm thứ nhất: người dạy nghề — họ chỉ trao cho bạn đôi tay
Nhóm đầu tiên là các trung tâm dạy nghề. Những cái tên lớn trong ngành pha chế, làm bánh, đứng bếp. Họ dạy rất giỏi — bạn vào học vài tuần là biết đánh một ly cà phê đẹp, một cốc trà sữa chuẩn vị.
Nhưng tôi nhìn kỹ: họ dừng lại ở đó. Họ trao cho bạn đôi tay, rồi bạn ra về.
Cái họ bỏ ngỏ là gì? Học xong, bạn vẫn không biết mua nguyên liệu ở đâu cho ổn định, giá tốt, chất lượng đều. Bạn vẫn không biết quản một cái quán thực sự ra sao: tính tiêu hao thế nào, đặt hàng bao nhiêu là vừa, một ngày 14 tiếng đứng quán thì sống sót kiểu gì. Họ dạy bạn pha một ly ngon. Họ không dạy bạn sống được bằng cái quán trong 6 giờ sáng đứng pha ly đầu tiên cho tới 10 giờ đêm lau cái bàn cuối.
Đó là khoảng trống thứ nhất tôi khoanh tròn: kỹ năng có, nguyên liệu và vận hành — bỏ trống.
Soi nhóm thứ hai và thứ ba: người bán hàng và người làm cho “ông lớn”
Nhóm thứ hai là các nhà cung cấp nguyên liệu. Họ giao bột, giao siro, giao topping tận nơi. Quan hệ của họ với bạn rất đơn giản: bạn đặt, họ giao, hết.
Họ bỏ ngỏ cái gì? Họ không quan tâm bạn có biết dùng nguyên liệu đó để làm ra một sản phẩm có chất riêng hay không. Họ không dạy bạn nghề. Họ không dựng cho bạn cái hệ thống để cái quán tự chạy. Với họ, bạn là một đơn hàng định kỳ — bạn sống hay chết, quán bạn đông hay vắng, không nằm trong việc của họ.
Nhóm thứ ba thú vị nhất. Đó là các đối tác công nghệ lớn — những đơn vị triển khai phần mềm quản trị, hệ thống vận hành xịn cho doanh nghiệp. Họ giỏi thật. Nhưng họ chỉ ngồi nói chuyện với các công ty đủ to để trả những hợp đồng lớn.
Còn cái quán nước siêu nhỏ của một bạn trẻ 25 tuổi, vốn 100 triệu? Họ không buồn nhìn xuống. Quá nhỏ, không bõ công. Nhóm này bỏ ngỏ toàn bộ tầng đáy của thị trường — đúng cái tầng đông nhất.
Bạn vừa đếm được mấy chỗ trống rồi? Tôi đếm ra ba:
| Nhóm đối thủ | Họ cho bạn cái gì | Họ BỎ NGỎ cái gì |
|---|---|---|
| Trung tâm dạy nghề | Kỹ năng pha chế, làm bánh | Nguyên liệu ổn định + cách vận hành quán |
| Nhà cung cấp nguyên liệu | Hàng giao tận nơi | Dạy nghề + dựng hệ thống để quán tự chạy |
| Đối tác công nghệ lớn | Hệ thống xịn cho doanh nghiệp to | Phục vụ quán siêu nhỏ, vốn ít |
Khoảng trống vàng: nơi ba mảnh ghép gặp nhau và chưa ai ngồi
Bây giờ bạn thử đặt ba khoảng trống đó chồng lên nhau.
Người mới mở quán cần gì? Họ cần biết nghề (để làm ra đồ uống có chất riêng). Họ cần nguyên liệu đứng sau ổn định (để mỗi ly hôm nay giống hôm qua). Và họ cần một hệ thống vận hành đủ gọn để một mình họ cũng chạy được cái quán mà không kiệt sức.
Ba thứ đó — nghề, nguyên liệu, hệ thống — không ai ghép trọn lại thành một hành trình cho người chủ quán nhỏ. Mỗi nhóm đối thủ chỉ cầm một mảnh, và họ ném mảnh đó cho bạn rồi quay đi.
Khoảng trống vàng nằm đúng ở chỗ ba mảnh gặp nhau. Đó là nơi tôi đứng vào.
Tôi gọi nó là “nghề + nguyên liệu + hệ thống một người”. Người chủ quán không phải đi học một nơi, mua hàng một nơi, rồi tự bơi tìm cách quản lý ở nơi thứ ba. Họ đi với tôi từ lúc còn chưa biết pha ly nào, cho tới lúc cái quán tự chạy bằng một hệ thống mà chính tôi đang dùng. MIDUTA — quán tôi — đang vận hành bằng 12 con bot, một Sale Coach và một hệ CRM (hệ quản trị quan hệ khách hàng) trên Lark với 50 bảng, và tôi điều khiển nó bằng giọng nói qua điện thoại. Cái hệ thống đó không phải để khoe. Nó là bằng chứng rằng mảnh ghép thứ ba — hệ thống cho quán nhỏ — là làm được.
Cái hay của việc đứng ở khoảng trống là: tôi không phải giỏi nhất ở bất kỳ mảnh nào trong ba mảnh. Trung tâm dạy nghề dạy kỹ thuật chắc chắn sâu hơn tôi. Nhà cung cấp lớn có giá nguyên liệu tốt hơn tôi. Đối tác công nghệ to viết phần mềm xịn hơn tôi. Nhưng không ai trong số họ ghép cả ba lại cho người chủ quán nhỏ. Tôi không thắng bằng cách hơn họ. Tôi thắng bằng cách đứng ở chỗ chưa ai đứng.
Cách bạn tự soi khoảng trống của riêng mình
Giờ tới lượt bạn. Nếu bạn đang định mở quán, hoặc bạn làm nội dung và muốn tìm một ngách để không đụng hàng, đây là cách tôi làm — bạn dùng được luôn.
Một. Liệt kê ra giấy tất cả những người đang phục vụ cùng nhóm khách với bạn. Đừng phân loại “ai mạnh ai yếu”. Phân loại theo việc họ làm.
Hai. Với mỗi người, viết hai cột: “Họ cho khách cái gì” và “Họ bỏ ngỏ cái gì”. Cột thứ hai mới là cột vàng. Phần lớn người ta chỉ nhìn cột thứ nhất rồi sợ.
Ba. Đặt các cột “bỏ ngỏ” cạnh nhau. Tìm chỗ ba bốn cái khoảng trống chồng lên nhau — chỗ mà mọi người đều né. Đó thường là chỗ khó, chỗ phải gánh nhiều việc cùng lúc, nên ai cũng lười. Chính vì thế nó còn trống.
Bốn. Hỏi câu cuối: “Mình có thể là người đầu tiên ghép mấy mảnh đó lại không?” Nếu có, bạn vừa tìm thấy đại dương xanh của mình.
Tôi phải nói thật một chỗ vướng, để bạn đừng tưởng mọi thứ màu hồng. Đứng ở khoảng trống có nghĩa là bạn gánh nhiều thứ một lúc — và hiện tại tôi vẫn còn phải đứng lớp một-kèm-một khá nhiều. Tức là tôi bán “tự do” cho học viên mà bản thân tôi chưa hoàn toàn tự do. Tôi đang gỡ nó bằng cách đóng gói lại template và SOP (quy trình thao tác chuẩn), đào tạo chuyên viên triển khai thay tôi, làm membership để khách tự vận hành. Khoảng trống vàng không miễn phí — nó đòi bạn xây hệ thống để gánh được nó. Tôi viết kỹ chuyện này ở bài về doanh nghiệp một người, nếu bạn muốn đọc tiếp.
Câu hỏi thường gặp
Chọn thị trường ngách F&B khác gì với cạnh tranh bình thường?
Cạnh tranh bình thường là cố làm tốt hơn đối thủ ở đúng việc họ đang làm. Chọn ngách là tìm cái việc không ai làm rồi đứng vào đó, để bạn không phải đấu trực diện với ai.
Làm sao biết một khoảng trống có đáng làm hay chỉ là chỗ trống vì không ai cần?
Hỏi nhóm khách của bạn: chỗ trống đó có chạm vào nỗi đau lớn của họ không. Với chủ quán nhỏ, nỗi đau lớn nhất là sợ mất vốn và sợ kiệt sức. Khoảng trống nào gỡ được hai nỗi đau đó là khoảng trống đáng làm.
Tôi vốn ít, không có hệ thống xịn như anh, có chọn ngách kiểu này được không?
Được. Bạn không cần 12 con bot ngay ngày đầu. Bạn cần chọn đúng chỗ trống trước, rồi xây hệ thống dần. Tôi cũng bắt đầu từ một quán, một đôi tay, một cuốn sổ.
Phân tích đối thủ nên làm bao lâu một lần?
Tôi soi lại mỗi khi thị trường có người mới nhảy vào mảng của mình. Vì khoảng trống vàng hôm nay có thể bị người khác phát hiện ngày mai — và lúc đó bạn lại phải tìm chỗ trống mới.
Nếu bạn thấy mình đang định “chen vào chỗ chật”, hãy dừng lại một buổi tối, lấy tờ giấy ra và vẽ cột “họ bỏ ngỏ cái gì”. Tôi tin bạn sẽ thấy một chỗ trống mà bấy lâu nay mình đi ngang qua mà không nhận ra. Muốn hiểu cách tôi biến cái khoảng trống đó thành một hệ thống tự chạy, bạn đọc tiếp bài tôi viết về vận hành quán bằng hệ thống và AI nhé.
— Bùi Văn Đức
