Vì sao cần mentor khi khởi nghiệp: bài học trả bằng năm tháng

Có một quãng đời tôi không thích nhớ lại. Đó là quãng tôi còn trẻ, đầy năng lượng, đầy ý chí — và đi sai gần như mọi ngã rẽ.

Tôi làm, tôi vấp, tôi đứng dậy, rồi tôi lại làm sai một thứ y hệt theo một kiểu khác. Không phải vì tôi lười. Tôi chăm. Tôi thức khuya, tôi đọc, tôi thử. Nhưng tôi giống một người đi trong rừng đêm không đèn: mỗi bước đều có sức, mà chẳng bước nào chắc mình đang đi về đâu. Mất nhiều năm. Nhiều năm đổi bằng tiền thật, bằng mồ hôi thật, bằng những đêm tự hỏi “mình có hợp với cái này không”.

Mãi sau này tôi mới hiểu thứ tôi thiếu suốt quãng đó không phải vốn, không phải kỹ năng, không phải đam mê. Tôi thiếu một người đã đi qua đúng con đường tôi sắp đi. Bài này tôi viết để trả lời một câu rất đắt: vì sao bạn cần một người thầy khi khởi nghiệp — và đắt hơn, là chọn người thầy, chọn cộng đồng thế nào để không trả giá ngu như tôi từng trả.

Tự mò không sai — chỉ là nó ngốn của bạn nhiều năm

Tôi không bao giờ chê người tự mò. Tự mò là dũng cảm. Nhưng tôi muốn bạn nhìn thẳng cái giá của nó.

Khi bạn tự mò, mỗi bài học bạn phải trả đủ học phí: trả bằng tiền mất, bằng thời gian, bằng cú vấp đau đến mức bạn nhớ đời. Vấn đề là một đời người ngắn, mà số cú vấp bạn cần để khôn ra thì nhiều. Tôi tính nhẩm cho bạn: nếu mỗi sai lầm lớn ngốn của bạn sáu tháng đến một năm để nhận ra và sửa, thì chỉ cần năm sai lầm là bạn mất nửa thập kỷ. Mà năm sai lầm trong khởi nghiệp F&B (ngành ăn uống) là… ít. Tôi vấp nhiều hơn thế.

Một người đã đi qua con đường đó không xóa được mọi cú vấp của bạn. Nhưng họ làm được một việc kỳ diệu: họ rút ngắn khoảng lạc. Chỗ tôi mất một năm để nhận ra “mở quán đông khách chưa chắc lời”, một người thầy nói đúng một câu trong mười phút là bạn hiểu. Bạn vẫn phải tự đi, tự làm, tự đau ở những chỗ riêng của bạn — nhưng bạn không lạc thêm cả khúc rừng nữa.

Đây là cái rễ vì sao hôm nay tôi làm nghề người thầy khởi nghiệp F&B. Tôi đi ngược lại đúng con đường mình từng lạc, dựng đèn dọc đường, để người sau không phải mò trong tối như tôi. Bạn vừa đọc tới đây mà thấy quen — chắc bạn cũng đang ở trong khúc rừng đó.

Người thầy làm gì cho bạn mà sách không làm được

Bạn sẽ hỏi: thời nay sách đầy, khóa học đầy, YouTube đầy — cần gì người thầy? Tôi từng nghĩ y hệt. Và tôi sai.

Sách cho bạn kiến thức. Người thầy cho bạn phán đoán. Khác nhau xa.

Kiến thức là “muốn quán lời thì kiểm soát giá vốn”. Câu đó ai cũng biết. Phán đoán là khi bạn ngồi trước người thầy, đưa ra con số quán bạn, và họ chỉ đúng vào dòng nguyên liệu đang âm thầm ăn lời của bạn — cái dòng mà mười cuốn sách không thể chỉ vì sách không biết quán bạn. Người thầy đọc tình huống cụ thể của bạn, rồi bảo bạn nên làm gì tiếp theo. Đó là thứ không tài liệu nào thay được.

Có một việc nữa, ít người nói. Người thầy giữ bạn lại đúng đường khi bạn muốn chệch. Khởi nghiệp có hàng trăm cám dỗ: thấy người ta mở chuỗi mình cũng muốn, thấy trend mới mình cũng nhảy, thấy đối thủ giảm giá mình cũng cuống. Một người thầy đã đi qua sẽ nắm vai bạn lại: “đừng, cái đó tôi chết một lần rồi”. Câu đó đáng giá bằng cả một quý doanh thu.

Tôi không nói điều này như lý thuyết. Đức Thảo F&B năm 2025 của tôi đóng được 9 tỷ doanh thu, khoảng 1 tỷ lợi nhuận, phục vụ chừng 6.000 lượt khách. Thương hiệu MIDUTA của tôi hiện chạy gần như tự động bằng 12 con bot cộng một Sale Coach và một hệ CRM (hệ quản trị quan hệ khách hàng) dựng trên Lark với 50 bảng — tôi điều khiển phần lớn bằng giọng nói qua điện thoại. Tôi kể không phải để khoe. Tôi kể để bạn biết: tôi xây được mấy thứ đó sau khi tôi tìm được người chỉ đường, không phải trong những năm tôi tự mò. Khoảng cách giữa hai giai đoạn ấy chính là giá trị của một người thầy.

Cộng đồng: thứ mạnh hơn một người thầy

Một người thầy đã quý. Nhưng có thứ còn mạnh hơn — là ở giữa một nhóm người cùng đang xây, cùng đang vấp, cùng đang đứng dậy.

Tôi lớn lên về tư duy nhờ vài cộng đồng như thế. Eagle Camp (EC25) là nơi tôi học cách định vị mình giữa thị trường, học nhìn ra “đại dương xanh” của riêng mình thay vì lao vào đỏ máu cùng đối thủ. MentorCamp với thầy Hoàng Minh Hóa là nơi tôi học cách một người đi trước truyền lại không chỉ kiến thức mà cả cách nghĩ. Ở những chỗ đó, cái tôi nhận lớn nhất không phải bài giảng. Là bạn đồng hành. Là cảm giác mình không điên một mình. Là khi bạn kể một nỗi đau và mười người gật đầu vì họ vừa trải qua tuần trước.

Vì sao cộng đồng mạnh hơn một người thầy đơn lẻ? Vì một người thầy cho bạn một góc nhìn — góc của họ. Một cộng đồng cho bạn hai chục góc, hai chục cách giải, hai chục cú vấp khác nhau để bạn học mà không phải tự vấp. Bạn nén được kinh nghiệm của cả một tập thể vào đầu mình. Đó là cách rút ngắn thời gian khởi nghiệp nhanh nhất tôi biết.

Nhưng — và đây là chữ “nhưng” tôi muốn bạn khắc vào — không phải cộng đồng nào cũng đáng.

Tôi đã chọn nhầm, và tôi trả giá ROI âm

Tôi nợ bạn sự thành thật, nên tôi kể luôn cái chỗ tôi sai.

Có một giai đoạn tôi đổ tiền vào những cộng đồng, những hội nhóm — trong đó có BNI, có cả những chương trình tôi từng kỳ vọng — với suy nghĩ “cứ ở chỗ đông người giỏi là mình giỏi lên”. Tôi đóng phí. Tôi đi đều. Tôi networking. Và một ngày tôi ngồi lại, tính cái mình bỏ ra với cái mình thật sự nhận về, thấy nó âm. ROI (tỷ suất sinh lời) âm. Tệ hơn tiền, tôi thấy trống rỗng.

Mất một thời gian tôi mới hiểu vì sao. Không phải mấy cộng đồng đó dở — nhiều người trong đó rất giỏi. Mà vì chúng không thuộc về tôi. Việc của đời tôi gói trong bốn động từ: sửa, nâng cấp, nuôi dưỡng, truyền dạy — tôi sống dậy khi tôi sửa một con người, nâng cấp một hệ thống, nuôi một đội nhóm, dạy một người trẻ. Còn những chỗ kia xoay quanh thứ khác, đẩy tôi đi ngược chính mình. Tôi ngồi giữa đám đông mà mỗi ngày một nhạt.

Bài học sunk cost (chi phí chìm — tiền đã mất thì đừng tiếc) đó dạy tôi một câu để đời: buông cái không thuộc về mình, càng sớm càng đỡ đau. Và nó cho tôi bộ lọc để chọn cộng đồng từ đó về sau. Tôi để dành cách buông cho một bài riêng; ở đây tôi chỉ muốn bạn nhớ: chọn nhầm cộng đồng không chỉ phí tiền, nó kéo bạn xa khỏi chính bạn.

Cách chọn người thầy, chọn cộng đồng để không trả giá ngu

Tôi rút từ cả phần thắng lẫn phần thua của mình thành một bộ lọc gọn. Bạn dùng được luôn.

Bạn nên hỏi Vì sao
Người này đã thật sự đi qua con đường tôi sắp đi chưa? Người làm được khác người chỉ biết nói. Tìm người có sẹo, không tìm người có slide.
Cộng đồng này có thuộc về việc đời tôi không? Đám đông giỏi mà lệch hướng bạn thì vẫn là ROI âm. Lọc theo bản chất bạn, không theo độ hào nhoáng.
Tôi học được từ vài chục người hay chỉ một? Cộng đồng tốt cho bạn nhiều góc nhìn, không bắt bạn thờ một thần tượng.
Sau ba tháng, tôi gần đích hơn hay chỉ vui hơn? Vui là tốt, nhưng nếu không tiến thì đó là câu lạc bộ, không phải bệ phóng. Dám tính ROI thật.

Và đây là chỗ tôi muốn nói thẳng nhất, vì nó là cốt lõi bài này: Tôi không bảo bạn đi tìm một thần tượng để phụ thuộc. Tôi không muốn bạn quỳ dưới ai, treo ảnh ai, lặp lại lời ai như kinh. Tôi bảo bạn đi tìm một người đã đi qua đúng đoạn đường bạn sắp đi, để mượn cái đèn của họ soi vài bước đầu — rồi bạn tự cầm đèn mà đi tiếp con đường của riêng bạn. Người thầy đúng không trói bạn vào họ. Họ trả bạn về cho chính bạn, sớm hơn, đỡ lạc hơn.

Đó là toàn bộ lý do tôi làm nghề này. Tôi từng là cậu thanh niên mò trong tối không có ai. Nên hôm nay tôi đứng ở chỗ tôi từng ước có người đứng, cầm cái đèn tôi từng ước có người cầm.

Câu hỏi thường gặp

Vì sao cần mentor khi khởi nghiệp, trong khi sách và khóa học đã đầy?
Vì sách cho bạn kiến thức chung, còn mentor cho bạn phán đoán cho đúng tình huống của bạn — họ nhìn vào con số, cái quán, cái kẹt cụ thể của bạn rồi bảo bạn nên làm gì tiếp theo. Thứ đó không tài liệu nào thay được.

Người thầy giúp rút ngắn thời gian khởi nghiệp bao nhiêu?
Không có con số chung, nhưng nguyên lý rõ: mỗi sai lầm lớn tự mò có thể ngốn của bạn sáu tháng đến một năm. Một người đã đi qua giúp bạn tránh được phần lớn các cú vấp đã có người vấp trước — đó là khoảng lạc bạn không phải trả nữa.

Làm sao biết một cộng đồng khởi nghiệp có đáng tham gia không?
Tôi dùng bốn câu hỏi: người dẫn đã thật sự làm được chưa, cộng đồng có hợp với bản chất việc đời bạn không, bạn học từ nhiều người hay chỉ một, và sau ba tháng bạn gần đích hơn hay chỉ vui hơn. Tôi từng bỏ qua mấy câu này và trả giá ROI âm.

Tìm người thầy khởi nghiệp ở đâu cho đúng?
Ở chỗ có người mang sẹo thật chứ không phải sân khấu hào nhoáng. Các cộng đồng học tập nghiêm túc, các nhóm cùng ngành, hoặc một người đi trước ngay trong nghề bạn chọn. Quan trọng không phải nơi nổi tiếng nhất, mà là nơi người dẫn đã đi đúng con đường bạn sắp đi.


Nếu bạn đang đứng giữa khúc rừng đêm như tôi năm xưa, đừng tự an ủi rằng “cứ chăm là sẽ tới”. Chăm thôi chưa đủ — bạn cần một cái đèn mượn được từ người đã đi qua. Tìm đúng người, đúng cộng đồng, dám buông cái không thuộc về mình. Còn việc đời tôi là đứng dọc con đường đó, cầm đèn cho người sau. Nếu muốn, bạn đọc tiếp bài tôi kể về cách buông những thứ ROI âm mà mình tiếc — và bài về cái rễ “why” đã đưa tôi tới nghề này.

— Bùi Văn Đức

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *