Tư duy kiên trì khởi nghiệp: hiểu đúng làm đủ lâu

Có một buổi tối tôi ngồi lướt điện thoại, đập vào mắt là một cái tít: “7 cách tăng doanh thu quán cà phê gấp đôi trong 30 ngày”. Bên dưới là vài chục bình luận xin link, xin khóa học, xin bí kíp.

Tôi đã từng là người háo hức bấm vào những cái tít như thế. Hồi trẻ, lúc còn mù đường lạc lối, tôi tin rằng ở đâu đó có một mẹo, một cú hích, một đường tắt mà mình chưa biết. Nếu tìm ra nó, mọi thứ sẽ khác. Tôi đi tìm rất lâu. Và bạn biết tôi nhận ra điều gì không?

Không có đường tắt. Cái tôi thiếu hồi đó không phải một mẹo. Tôi thiếu một người chỉ cho mình hiểu đúng, và thiếu sự kiên trì để làm đủ lâu. Bài này tôi viết cho bạn — người đang đứng giữa hai lựa chọn: chạy theo những mẹo tăng trưởng nhanh, hay đặt cược vào tư duy kiên trì khởi nghiệp. Tôi sẽ nói thẳng vì sao tôi chọn cái thứ hai.

Tôi không bán bí kíp giàu nhanh, tôi dạy cách đi đúng và đi lâu

Để rõ ràng ngay từ đầu: tôi là người dựng đèn dọc đường, không phải người bán đường tắt.

Tôi không có “7 mẹo viral” để bạn nổi sau một đêm. Tôi không hứa gấp đôi doanh thu trong 30 ngày. Nếu bạn tìm cái đó, có cả ngàn người bán nó ngoài kia, và tôi xin nhường.

Cái tôi làm khác. Tôi đi ngược lại con đường mình từng lạc, và cắm đèn ở mỗi khúc rẽ tôi từng vấp ngã, để người đi sau không khổ như tôi. Cái đèn đó là gì? Là giúp bạn hiểu đúng bản chất việc kinh doanh quán của mình — đâu là tiền thật, đâu là ảo, đâu là chỗ bạn đang đốt vốn mà không biết — rồi giúp bạn có đủ sức làm đủ lâu để cái hiểu đó kết trái.

Văn hóa hack, viral, làm giàu nhanh bán cho bạn một lời hứa: bạn không cần đi cả con đường, chỉ cần biết mẹo nhảy cóc. Tôi nói thật: với một cái quán, không có chỗ nào để nhảy cóc. Có chăng là những khúc bạn buộc phải đi, nhưng đi đúng thì đỡ vấp, đi sai thì sạt nghiệp.

Vậy nên câu hỏi không phải “làm sao nhanh hơn”. Câu hỏi đúng là: làm sao hiểu đúng để khỏi đi lạc, và bền đủ để đi tới đích.

Lãi kép của thời gian: thứ không ai chụp ảnh đăng lên được

Người ta hay khoe con số đỉnh. Ít ai khoe đường đi tới con số đó, vì nó dài và chán.

Đức Thảo F&B năm 2025 đạt 9 tỷ doanh thu, khoảng 1 tỷ lợi nhuận, phục vụ chừng 6.000 khách. Nếu tôi đưa con số này lên một cái tít, nó trông như một cú nổ. Nhưng nó không đến sau một đêm. Nó là kết quả của nhiều năm sửa đi sửa lại từng ly, chỉnh từng quy trình, làm hỏng rồi làm lại — cái mà tôi gọi là lãi kép của thời gian (compound — mỗi việc nhỏ làm đúng hôm nay cộng dồn thành kết quả lớn sau này).

Lãi kép thời gian có một đặc điểm khó chịu: giai đoạn đầu nó gần như phẳng. Bạn làm đúng cả năm trời mà đường biểu diễn gần như không nhúc nhích. Rồi đột nhiên, ở một điểm nào đó, nó cong lên. Người ngoài nhìn vào điểm cong đó và bảo “may mắn”, “đột phá”, “viral”. Họ không thấy mấy năm phẳng phía trước.

Tôi đặt mục tiêu bắc đẩu là 30 tỷ lợi nhuận một năm, và lộ trình tôi vạch ra không phải một cú nhảy — nó là một con dốc: năm 1 khoảng 3 tỷ lợi nhuận, năm 3 khoảng 30 tỷ. Bạn để ý chứ? Phần lớn kết quả nằm ở những năm sau, đúng kiểu lãi kép. Ai bỏ cuộc ở năm 1 sẽ không bao giờ thấy năm 3.

Và đây là chỗ đau nhất tôi muốn bạn nghe.

Vì sao đa số chủ quán bỏ cuộc ở khúc giữa

Tôi quan sát rất nhiều chủ quán. Họ hiếm khi bỏ cuộc ở vạch xuất phát — lúc đó còn hăng, còn vốn, còn giấc mơ “mở quán là tự do”.

Họ cũng hiếm khi bỏ cuộc ở đỉnh. Người ta không buông tay khi đang thắng.

Họ bỏ cuộc ở khúc giữa. Cái khúc mà giấc mơ ban đầu đã nguội, vốn đã vơi đi kha khá, mà kết quả thì chưa cong lên. Cái khúc 6 giờ sáng đứng sau quầy pha ly đầu tiên, 10 giờ đêm lau cái bàn cuối, làm 14 tiếng một ngày mà nhìn vào sổ vẫn thấy lãi mỏng dính. Đúng cái khúc lãi kép đang phẳng nhất.

Ở khúc đó, một cái tít “tăng gấp đôi trong 30 ngày” trở nên cám dỗ khủng khiếp. Vì nó hứa cắt ngắn đoạn khổ. Và chủ quán mệt mỏi sẽ nhảy từ mẹo này sang mẹo khác, đổi menu, đổi concept, chạy thêm quảng cáo, thử thêm trend — mỗi lần đổi là một lần reset đường lãi kép về số 0. Họ không thua vì làm sai. Họ thua vì không làm một thứ đủ lâu để nó kịp cong lên.

Đây chính là chỗ “hiểu đúng” và “làm đủ lâu” phải đi cùng nhau. Hiểu đúng mà không làm đủ lâu thì phí cái hiểu. Làm đủ lâu mà hiểu sai thì bền bỉ đi vào ngõ cụt — còn nguy hơn. Bạn cần cả hai.

Hỏi thật bạn một câu: cái việc cốt lõi nhất ở quán bạn — bạn đã làm nó liên tục, không đổi, được bao nhiêu tháng rồi?

Tôi cũng từng đốt tiền vào đường tắt — và rút ra bài học đắt nhất

Tôi không đứng đây giảng đạo lý mà tay sạch. Tôi đã trả học phí cho chính cái cám dỗ này.

Có một giai đoạn tôi đổ tiền và thời gian vào những cộng đồng, những vòng kết nối lớn — có lúc ROI âm, tức là bỏ ra nhiều hơn thu về. Tôi cứ nghĩ đó là đòn bẩy, là đường nhanh hơn. Nhưng làm xong tôi thấy trống rỗng một cách kỳ lạ. Mãi sau tôi mới hiểu: nó không thuộc về bốn việc mà tôi sinh ra để làm — sửa, nâng cấp, nuôi dưỡng, truyền dạy con người. Tôi đang chạy theo một thứ chỉ vì nó trông giống đường tắt, chứ không phải vì nó đúng với mình.

Bài học đắt đó dạy tôi về chi phí chìm (sunk cost — tiền và công đã bỏ ra không lấy lại được, đừng để nó trói bạn đi tiếp vào chỗ sai). Kiên trì không có nghĩa là cố đấm ăn xôi với mọi thứ. Kiên trì đúng nghĩa là buông cái không thuộc về mình, để dồn sức làm đủ lâu cái thuộc về mình. Đó cũng là một phần của tư duy dài hạn mà ít người nói tới.

Và tôi cũng phải thành thật về nút thắt hiện tại của chính mình, để bạn đừng nghĩ tôi đã xong. Tôi dạy người ta xây quán chạy bằng hệ thống để được tự do — MIDUTA của tôi giờ tự vận hành bằng 12 con bot, một Sale Coach và một CRM (hệ quản trị quan hệ khách hàng) trên Lark gồm 50 bảng, tôi điều khiển bằng giọng nói qua điện thoại. Nhưng tôi vẫn còn đứng lớp 1-1 nhiều, nghĩa là bản thân tôi chưa hoàn toàn tự do. Tôi đang sản phẩm-hóa: đóng gói template, viết SOP (quy trình chuẩn), đào tạo chuyên viên triển khai thay tôi. Cái này cũng phải làm đủ lâu mới xong. Tôi đang sống đúng bài tôi dạy bạn.

Đi đúng hướng sớm hơn: món quà tôi muốn tặng người trẻ

Mục đích cuối của tôi gói gọn một câu: giúp người trẻ làm kinh doanh đi đúng hướng sớm hơn tôi ngày xưa.

“Sớm hơn” không có nghĩa là “nhanh hơn nhờ mẹo”. Nó nghĩa là bớt được mấy năm đi lạc. Tôi mất rất nhiều năm mới tìm được một người thầy để hiểu đúng. Nếu tôi rút ngắn được khúc lạc đó cho bạn — chỉ khúc lạc thôi — thì con đường của bạn vẫn dài, vẫn phải tự đi, nhưng bạn đi thẳng. Mà đi thẳng và bền thì sớm muộn cũng tới điểm cong của lãi kép.

Đó là lý do tôi đặt ra một sứ mệnh xa: đồng hành cùng 10.000 chủ quán. Không phải 10.000 người nổi sau một đêm. Là 10.000 người hiểu đúng và làm đủ lâu.

Nếu bài này chạm được vào bạn, tôi mời bạn đọc tiếp bài tôi viết về nghịch lý “mở quán để tự do hóa ra tự giam mình trong quán” và bài về bốn động từ sửa – nâng cấp – nuôi dưỡng – truyền dạy — chúng là hai mảnh ghép nằm cạnh bài này. Còn nếu bạn chỉ nhớ được một câu hôm nay, hãy nhớ câu này: đừng hỏi làm sao nhanh hơn, hãy hỏi làm sao đúng hơn và bền hơn.

Câu hỏi thường gặp

Tư duy kiên trì khởi nghiệp có nghĩa là cứ cố mãi dù làm sai không?
Không. Kiên trì đúng nghĩa là làm đủ lâu cái mình đã hiểu đúng, đồng thời dám buông cái không thuộc về mình. Tôi từng đổ tiền ROI âm vào thứ không hợp, và bài học là buông nó đi để dồn sức cho việc cốt lõi. Bền bỉ mà không tỉnh táo thì chỉ là cố đấm ăn xôi.

Làm đủ lâu là bao lâu thì thấy kết quả?
Lãi kép thời gian phẳng ở giai đoạn đầu rồi mới cong lên. Lộ trình của tôi là năm 1 khoảng 3 tỷ lợi nhuận, năm 3 khoảng 30 tỷ — phần lớn kết quả nằm ở những năm sau. Không có mốc chung cho mọi quán, nhưng nếu bạn liên tục đổi hướng mỗi vài tháng, bạn sẽ không bao giờ chạm điểm cong.

Vì sao đa số chủ quán bỏ cuộc?
Họ bỏ ở khúc giữa — lúc giấc mơ đã nguội, vốn đã vơi, mà kết quả chưa cong lên. Đó là lúc các mẹo tăng trưởng nhanh cám dỗ nhất, và mỗi lần nhảy sang mẹo mới là một lần reset công sức về 0.

Đi đúng hướng sớm hơn có phải là đi nhanh hơn không?
Không. “Sớm hơn” là bớt được mấy năm đi lạc, chứ không phải rút ngắn con đường bằng đường tắt. Bạn vẫn phải tự đi đủ lâu, nhưng đi thẳng thay vì đi vòng.

— Bùi Văn Đức

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *