Ra quyết định trong kinh doanh: bài học sunk cost

Có một buổi tối tôi ngồi trong một sự kiện kết nối, áo sơ mi gọn gàng, danh thiếp trong túi, xung quanh là tiếng cười và những cái bắt tay. Trên giấy tờ, đó là nơi tôi “nên” có mặt — chủ doanh nghiệp thì phải đi mở rộng quan hệ chứ. Nhưng tôi nhớ rõ cái cảm giác lúc lái xe về: trống rỗng. Không phải mệt kiểu làm việc cật lực rồi mãn nguyện. Trống rỗng kiểu mình vừa bỏ ra một buổi tối, một khoản tiền, một phần năng lượng — cho một thứ không thuộc về mình.

Tôi đã đổ tiền vào những cộng đồng và những vé thành viên kiểu đó trong một giai đoạn. Tính ra, ROI (tỷ suất sinh lời) âm. Tiền ra nhiều hơn giá trị thật mang về. Và điều đau hơn cả con số âm, là tôi biết: kể cả nếu nó hòa vốn, nó vẫn không nuôi cái rễ của tôi.

Bài này tôi không viết để chê bất kỳ cộng đồng nào — nhiều thứ tốt với người khác. Tôi viết về một kỹ năng mà tôi tin là gốc của mọi ra quyết định trong kinh doanh: biết cái gì thuộc về mình, để dám buông cái không thuộc về mình. Và làm điều đó một cách an nhiên, không cay cú.

Cái bẫy mang tên “tiếc tiền đã bỏ”

Có một cái bẫy tư duy mà gần như chủ quán nào cũng dính, kể cả tôi: chi phí chìm (sunk cost — khoản đã chi không lấy lại được).

Nó hoạt động thế này. Bạn bỏ ra 20 triệu cho một thứ. Sau ba tháng, nó không ra kết quả. Lý trí nói nên dừng. Nhưng trong đầu có một giọng khác: “Bỏ bây giờ thì 20 triệu kia coi như đổ sông đổ biển à? Ráng thêm chút nữa, biết đâu…”. Thế là bạn bỏ thêm 20 triệu nữa. Rồi thêm nữa.

Cái bẫy nằm ở chỗ: 20 triệu đầu tiên đã mất rồi. Dù bạn dừng hay tiếp, nó cũng không quay về. Nó không nên có một tiếng nói nào trong quyết định hôm nay. Quyết định đúng chỉ nên dựa trên: từ giờ trở đi, mỗi đồng bỏ thêm có sinh ra giá trị không? Nhưng cảm xúc tiếc của thì cứ kéo ta ở lại, biến khoản lỗ nhỏ thành khoản lỗ lớn.

Tôi mất tiền thật mới ngấm điều này. Và bạn để ý mà xem — cái menu ế trong quán bạn cũng đang vận hành đúng cơ chế đó.

Tôi nhìn lại bằng một câu hỏi: cái này có thuộc về tôi không?

Sau lần trống rỗng đó, tôi tự đặt một cái thước. Mỗi khi cân nhắc giữ hay buông một việc, tôi không hỏi “đã bỏ vào đây bao nhiêu”. Tôi hỏi: cái này có nuôi cái rễ của tôi không?

Rễ của tôi gói trong bốn động từ: sửa – nâng cấp – nuôi dưỡng – truyền dạy con người. Tôi sống dậy khi cầm tay một bạn chủ quán mới, sửa cho bạn quy trình đang loạn, nâng cấp cho bạn cái quán từ chỗ rối thành chỗ chạy được, nuôi bạn qua mấy tháng đầu, dạy bạn tự đứng. Đó là lúc tôi thấy mình. Còn những buổi tối ngồi xã giao để “có mặt cho đủ” — nó không chạm vào cái rễ đó một chút nào.

Khi tôi soi những khoản ROI âm kia qua cái thước này, mọi thứ sáng ra. Không phải nó tệ. Là nó không thuộc về tôi. Mà cái gì không thuộc về mình thì dù có cố mấy, mình cũng chỉ làm nó nửa vời, và nó cũng chỉ trả lại mình sự trống rỗng.

Đây là điểm tôi muốn bạn dừng lại một nhịp: bạn phải biết rõ cái gì thuộc về mình trước, thì mới có cơ sở để buông cái không thuộc về mình. Người không biết mình là ai sẽ buông lung tung — bỏ luôn cả thứ đáng giữ, ôm luôn cả thứ đáng bỏ. Biết rễ của mình chính là cái la bàn cho mọi quyết định cắt bỏ về sau.

“An nhiên” khi cắt lỗ — đây là phần khó nhất

Quyết định buông không khó bằng buông mà không cay cú.

Khi tôi quyết dừng những khoản đó, có một phần trong tôi muốn tự trách: “Sao hồi đó ngu thế, sao không nhìn ra sớm hơn?”. Nhưng tự trách cũng là một dạng ở lại — bạn đã rời đi rồi mà đầu vẫn quay về cái lỗ cũ. Tôi học cách nói với chính mình một câu đơn giản: tiền đó là học phí, bài học đã nhận, đường ai nấy đi. Rồi an nhiên bước tiếp.

An nhiên ở đây không phải là vô cảm hay giả vờ không tiếc. Nó là chấp nhận: tôi đã trả giá, tôi đã học được, và tôi sẽ không để cái giá đã trả đó tiếp tục đánh thuế lên tương lai của tôi. Một khoản lỗ cắt đúng lúc, với cái đầu nhẹ, đáng giá hơn nhiều một khoản lỗ kéo lê với cái đầu nặng.

Và đây là chỗ tôi muốn nói thẳng cái nút thắt của chính mình, để bạn tin tôi không đứng trên cao giảng đạo: tôi vẫn còn đang đứng lớp 1-1, tức là tôi bán “tự do” mà bản thân chưa hoàn toàn tự do. Đó cũng là một dạng “cái cần buông dần” — không phải buông khách, mà buông cái thói quen ôm hết, để sản phẩm-hóa, đóng gói thành template và SOP (quy trình chuẩn) cho người khác triển khai. Tôi đang ở giữa hành trình đó. Buông là một việc làm cả đời, không phải một quyết định một lần.

Áp vào quán của bạn: bỏ gì để quán nhẹ hơn

Lý thuyết đến đây đủ rồi. Giờ tôi đưa cái thước này vào đúng cái quán của bạn. Hãy cầm bút ra và soi từng thứ qua một câu hỏi duy nhất: từ hôm nay trở đi, cái này còn sinh giá trị không — hay tôi đang giữ nó chỉ vì tiếc cái đã bỏ vào?

Thứ bạn đang ôm Bạn giữ vì… Câu hỏi cắt lỗ
Cái menu ế 6 tháng không ai gọi Đã tốn tiền chụp ảnh, in menu, mua nguyên liệu Nguyên liệu mua rồi đã chìm. Giữ món này còn tốn chỗ tủ và rối bếp không?
Cái kênh marketing không ra khách Đã chạy quảng cáo mấy tháng, “sắp lên” rồi Bỏ qua tiền đã chạy. Đồng tiếp theo đổ vào đây có rẻ hơn kênh khác không?
Cái thiết bị/góc quán mua theo trend “Mua đắt lắm, bỏ thì phí” Nó đang kéo doanh thu hay chỉ đang chiếm diện tích và cảm xúc?
Cái đối tác/dịch vụ mình theo vì cả nể “Đã ký, đã trả trước, ngại đổi” Tiền trả trước đã chìm. Tiếp tục có làm quán tốt hơn không?

Bạn vừa soi được mấy cái rồi? Nếu thành thật, tôi đoán quán bạn đang gánh ít nhất hai ba thứ kiểu đó — không phải vì chúng đang sinh lời, mà vì bỏ chúng đi thì tiếc cái đã bỏ vào. Mỗi thứ như vậy là một sợi dây nhỏ trói chân bạn. Gỡ được vài sợi, bạn sẽ ngạc nhiên vì quán nhẹ đi bao nhiêu — và đầu bạn rảnh ra để tập trung vào đúng cái sinh ra tiền.

Tập trung không phải là làm thêm nhiều việc. Tập trung là dám bỏ bớt việc — bỏ những thứ không thuộc về cái lõi của quán, để dồn sức cho vài thứ thật sự nuôi nó.

Tôi là người dám dừng cái sai sớm, không phải người không bao giờ sai

Có một hiểu lầm tôi muốn gỡ. Người ta hay nghĩ người làm kinh doanh giỏi là người ra quyết định nào cũng trúng. Không phải đâu.

Tôi là người dám dừng cái sai sớm — không phải người không bao giờ sai. Tôi sai nhiều. Tôi đổ tiền vào thứ ROI âm. Tôi ôm những việc không thuộc về mình. Khác biệt không nằm ở chỗ không vấp, mà ở chỗ vấp rồi đứng dậy nhanh, cắt lỗ gọn, không để một cái sai nhỏ lớn dần thành một cái sai chôn cả cơ nghiệp.

Suốt mười mấy năm xây Đức Thảo F&B đến mức năm 2025 chạm 9 tỷ doanh thu, khoảng 1 tỷ lợi nhuận với chừng 6.000 lượt khách, tôi đảm bảo với bạn: phần lớn quãng đường đó là một chuỗi quyết định “bỏ cái này, giữ cái kia”. Cái đưa tôi đi xa không phải là chưa từng chọn sai. Là tôi không để khoản học phí đã trả tiếp tục đánh thuế lên ngày mai.

Bạn cũng vậy. Cái quán của bạn không cần một ông chủ hoàn hảo. Nó cần một ông chủ biết rõ cái gì thuộc về mình, dám buông cái không thuộc về mình, và làm điều đó một cách an nhiên. Đó là gốc của ra quyết định trong kinh doanh — và là thứ không ai dạy bạn trong lúc bán cho bạn giấc mơ mở quán.

Câu hỏi thường gặp

Chi phí chìm (sunk cost) là gì, và vì sao nó nguy hiểm khi ra quyết định?
Chi phí chìm là khoản tiền, thời gian hay công sức đã bỏ ra và không thể lấy lại, dù bạn dừng hay tiếp tục. Nó nguy hiểm vì cảm xúc “tiếc của” khiến ta giữ một thứ thua lỗ chỉ để khỏi thừa nhận khoản đã mất — biến lỗ nhỏ thành lỗ lớn. Nguyên tắc: quyết định hôm nay chỉ dựa trên giá trị từ giờ trở đi, không dựa trên cái đã chi.

Làm sao biết khi nào nên dừng một việc trong kinh doanh?
Hãy bỏ qua số tiền đã bỏ vào, và hỏi: “Từ hôm nay trở đi, mỗi đồng tôi đổ thêm vào đây có sinh ra giá trị tương xứng không, và nó có nuôi cái lõi của quán tôi không?”. Nếu câu trả lời là không cho cả hai, đó là tín hiệu nên dừng — bất kể bạn đã đầu tư bao nhiêu trước đó.

Cắt lỗ rồi tôi cứ tiếc và tự trách, làm sao buông cho nhẹ?
Hãy coi khoản đã mất là học phí: bài học đã nhận, giá đã trả, đường tiếp tục đi. Tự trách cũng là một dạng ở lại với cái lỗ cũ. “An nhiên” không phải vô cảm, mà là chấp nhận đã trả giá và quyết không để cái giá đó đánh thuế lên tương lai của bạn nữa.

Bỏ bớt thì sợ mất doanh thu, sao gọi là đúng?
Vì những thứ nên bỏ là những thứ đang không sinh doanh thu — bạn giữ chúng vì tiếc, không phải vì chúng nuôi quán. Bỏ menu ế, kênh không ra khách, thứ theo trend cho có… sẽ giải phóng tiền, chỗ và đầu óc để bạn dồn vào vài thứ thật sự sinh tiền. Tập trung chính là dám bỏ bớt.

Nếu bài này chạm bạn, có lẽ bạn sẽ muốn đọc tiếp bài tôi viết về chuyện chủ quán kiệt sức vì ôm hết mọi việc, và bài về cách để cái quán tự chạy bằng hệ thống và AI — đó là hai mặt còn lại của cùng một câu chuyện: buông đúng thứ để được tự do.

— Bùi Văn Đức

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *